STEP UP
“ Một ngày nắng đẹp , nắng của gió, của trời hay nắng trong tâm hồn mình nhỉ ? “, Hạ Linh nằm dài trên chiếc bàn học của mình, mắt hướng về phía cửa sổ, khẽ mỉm cười…
Mọi thứ thay đổi quá đỗi nhanh chóng, nó làm chính Hạ Linh cũng cảm thấy bất ngờ. Hạ Linh là một cô bé ngoan ngoãn, chăm chỉ cũng như rất nhiều sinh viên khác của trường ĐH Kinh tế. Cô đang học năm thứ 2 chuyên ngành kinh tế đối ngoại. Ở trường ngoài việc là một sinh viên xuất sắc, ít bạn bè biết đến những tài lẻ của cô bé. Hạ Linh rất giỏi trong viết và sáng tác văn thơ. Blogger nổi tiếng với biệt danh Miss Circle không ai khác chính là cô bé. Bên cạnh những câu chuyện , những bài viết đầy xúc động, Hạ Linh sở hữu một giọng hát thiên phú và đầy nữ tính. Nhưng H.Linh ít khi thể hiện ra bên ngoài, cô chỉ thích ôm cây đàn guitar hát một mình những sáng tác của mình trong phòng. Vài đứa bạn thân biết được điều đó và thường khuyến khích H.Linh thể hiện tài năng của mình để mọi người cùng biết, đặc biệt là các bạn ở trường. Những lúc được hỏi như thế, H.Linh khẽ mỉm cười rồi im lặng. Có một lí do mà Ngân Giang cô bạn thân của H.Linh lí giải với mọi người và được “ tạm chấp nhận “ đó là vì các hoạt động ở khoa và trường quá nghèo nàn và thiếu những nội dung hay nên H. Linh không có hứng lắm. Thực tế thì điều đó cũng đúng một phần. Khoa kinh tế đối ngoại vốn rất có truyền thống cả trong học tập và sinh hoạt đoàn đội nhưng vài năm trở lại đây những điều đó không còn được duy trì nữa. Một phần do yếu tố con người nhưng cũng do nhiều nguyên nhân khách quan khác. Tuy nhiên có một người không tin hoàn toàn vào những điều đó..
Câu chuyện với cô bé Hạ Linh có lẽ cũng cứ diễn ra đều đều như vậy nếu như cô bé không đến sân cổ vũ bóng đá vào ngày chủ nhật đầy gió và nắng ấy… Hạ Linh ngồi lọt thỏm trên khán đài A cổ vũ cho đội bóng lớp cô thi đấu ở vòng bảng giải bóng đá Khoa. Số cổ động viên ít ỏi lớp Hạ Linh bị lấn át bởi lượng CDV đông đảo bên phía đội bạn. Cô bé thầm trách bọn bạn ở lớp, đã hẹn cùng đến đúng giờ để cổ vũ vậy mà cuối cùng chỉ có lác đác vài đứa đến. Cô bé có chút việc bận và đúng ra không đến sân hôm nay được nhưng đợt 20-10 vừa rồi các bạn nam ở lớp tổ chức rất chu đáo và mang lại nhiều bất ngờ cho các bạn nữ nên H.Linh muốn làm một điều gì đó để bày tỏ với các bạn . Và trận đấu quan trọng chiều nay là một cơ hội không thể tốt hơn để làm điều đó.
Mải mê theo dõi từng đường bóng trên sân, bỗng một giọng nam trầm , ấm khẽ vang lên giữa tiếng la hét cổ vũ đến khản cổ của đám đông CDV .
- Chào Linh, hôm nay em cũng đến cổ vũ bóng đá à .
H.Linh quay đầu lại và nhận ra ngay giọng nói ấy. “Ồ, hóa ra là anh Việt Anh, anh ấy vừa thi đấu trận trước mà.” , cô bé nghĩ thầm. Việt Anh học cùng ngành và trên H.Linh 2 khóa . H.Linh có gặp Việt Anh vài lần ở những buổi họp đoàn, Việt Anh là thành viên BCH liên chi của khoa.
- Dạ, chào anh, anh vừa thi đấu xong ạ !- H.Linh nhoẻn miệng cười
- Uh, lớp anh vừa đá trận trước, bây giờ ngồi do thám đối thủ trận tới thôi, hì!- Việt Anh đáp lại với giọng đầy hóm hỉnh.
- À quên, em chưa chúc mừng anh. Em đến lúc nãy vừa kịp nhìn thấy anh ghi bàn. Bàn thắng đẹp lắm anh ạ.
- Cảm ơn em, có gì đâu, anh cũng được đồng đội hỗ trợ bàn đó nhiều.
- Hihi, anh cứ khiêm tốn, bóng đá là môn chơi của 11 người mà anh.
Việt Anh xua nhẹ tay vừa cười vừa ngồi xuống cạnh H.Linh. Hai người tiếp tục câu chuyện vui vẻ của mình.
- Lớp em tỉ số thế nào rồi ?
- Vẫn đang 0 – 0 anh ạ. Trận này không thắng thì khó đi tiếp lắm anh ạ ! – Giọng cô bé đượm chút buồn.
- Đừng quá lo lắng, trái bóng tròn mà em, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Bàn thắng của anh ghi được ở phút 90 đấy thôi. Anh tin lớp em sẽ có được kết quả tốt ở trận này !- Việt Anh quả quyết với giọng đầy tự tin.
- Cảm ơn anh, em cũng hi vọng được như thế lắm . Hì !
Trận đấu diễn ra đầy lôi cuốn với những pha bóng cống hiến của cả hai đội. và cuối cùng đội bóng của H.Linh ghi được bàn thắng mở tỉ số ở phút 50.
- Anh đã nói rồi mà ! – Việt Anh cười sảng khoái với tài “ chiêm tinh “ của mình
H.Linh đáp lại với nụ cười đầy trìu mến , đôi mắt cô khẽ nhắm lại đầy mãn nguyện với những gì đang diễn ra trên sân.
Việt Anh là một chàng trai trắng trẻo, vóc người thư sinh, điều đó trái ngược hẳn với tính cách mạnh mẽ của anh mỗi khi trên sân bóng hay những khi cổ vũ nhiệt tình cho đội nhà. Để ý kĩ H.Linh nhận ra V.Anh rất hay đeo băng đô ở tay, một cái màu đỏ và một cái màu trắng, bao giờ cũng vậy, cứ như là một đôi không thể tách rời vậy. H. Linh tò mò lắm, tính cô bé vẫn như vậy, thích tìm hiểu đến cùng những gì mình còn mơ hồ- một phẩm chất đáng quý ở cô sinh viên này. Nghĩ là làm, H. Linh mạnh dạn hỏi V.Anh :
- Anh hay đeo băng đô nhỉ, có thể bật mí cho em được không .
- Hì, em tinh mắt thật, đúng là anh hay đeo thật. Một phần là để thấm mồ hôi, một phần vì nó gắn liền với một đam mê khác của anh.
- Chắc anh thích nhảy hip-hop lắm nhỉ ! – H. Linh buột miệng vu vơ .
- Haha, em giỏi thật đấy, cái gì cũng biết . Anh đang phụ trách CLB Model Dance ở trường, trong đó có dạy nhảy Break Dance.
- Hì, em đoán mò thôi, thực sự em cũng không biết có CLB đó đâu, thông tin xã hội ở trường em mù tịt hoàn toàn ^^.
- Tiếc nhỉ, anh biết em là người rất có năng khiếu nghệ thuật. CLB bắt đầu tập lúc 5h, ngay sau trận đấu này thôi, em có rỗi không đến qua xem thế nào nhé !
Giọng Việt Anh lúc đó sao mà da diết, lôi cuốn đến thế, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào H. Linh đồng ý ngay không chút suy nghĩ mặc dù 5h hơn cô đã hẹn mấy đứa bạn đi mua vài thứ chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh sắp tới rồi.
- Vâng, nếu anh không phiền, kết thúc trận đấu anh em mình đi luôn nhé ^^.
- Cảm ơn em đã đồng ý !
- Hì, sao lại là anh cảm ơn, phải là em cảm ơn chứ ^^ !
Câu chuyện của hai đứa càng lúc càng sôi nổi bởi sự hóm hỉnh của V. Anh và nét tinh nghịch, thông minh của H. Linh. Trận đấu cuối cùng cũng kết thúc với tỉ sô 2- 0 đầy thuyết phục cho đội bóng của lớp H. Linh. Cô bé không quên xuống sân chia vui cùng các bạn rồi mới cùng V.Anh đến CLB .
***********
“Phòng tập của CLB nằm ngay cạnh phòng họp liên chi đoàn của khoa , vậy mà mình không biết”, H. Linh tự nhủ.
V.Anh đi trước, dẫn cô vào bên trong phòng tập. Căn phòng khá rộng với đầy đủ âm thanh và ánh sáng. Tất cả được như vậy đều do nỗ lực của V.Anh và mọi người suốt mấy tháng đầu tiên thành lập CLB. “ Ồ, không ngờ mọi người tham gia đông như vậy.” , H. Linh vừa nhìn quanh vừa cảm thấy rất ngạc nhiên. Nhìn qua thôi cũng phải tầm hơn 30 người rồi. Họ chia thành nhiều nhóm tập và đều có người hướng dẫn rất cơ bản.
Nhìn thấy V.Anh mọi người đều quay ra và vẫy tay chào. V.Anh đáp lại với nụ cười thân thiện và ra dấu cho mọi người tiếp tục tập . Anh dẫn H. Linh đến cuối phòng, nơi có 5,6 người đứng đó .
- Giới thiệu với các bạn, hôm nay chúng ta có khách quý đến thăm. Đây là ...
Chưa kịp nói hết câu, Khánh Duy đã nhảy bổ vào miệng V.Anh :
- Thôi khỏi, biết ai rồi. Em H. Linh lớp KTDN48 đúng không. Hihi, em nổi tiếng quá còn gì . Anh hay đọc bài trên blog của em lắm, số page views cũng chẳng thua kém gì blog only you đâu nhưng nội dung thì hay và ý nghĩa hơn hẳn đấy.
Nó nhìn H. Linh với ánh mắt “ gian xảo “ pha chút thán phục.
- Mà hôm nay sao lại rỗi rãi đến đây thế em, anh có thấy em tham gia hoạt động ở trường mấy đâu nhỉ ! – K. Duy ôm cằm vờ như đang suy nghĩ rồi đánh mắt đầy ẩn ý sang với Ngọc Thúy – Bí thư liên chi đoàn- đang đứng cạnh nó.
- Đúng rồi, không biết anh V.Anh có tài gì mà lại mời em đến đây được thế H. Linh nhỉ , hihi ?
Cái Thúy tranh thủ phụ họa với K.Duy, rồi nó tiếp lời :
- Dễ hôm nay trời mưa lắm đây. V.Anh có mang ô không thế, tí còn đưa H. Linh về nhà. Chà, đi dưới mưa thì lãng mạn lắm đây !
Hai đứa chúng nó khúc khích cười, ra vẻ đắc ý lắm. Chắc anh chàng Việt Anh bị như thế này nhiều rồi.
Chỉ tội V.Anh, vừa cười vừa nói :
- Thôi nào, mọi người đừng trêu H. Linh nữa !
Nói đoạn V.Anh quay sang H. Linh vẻ thành khẩn :
- Chúng nó vui tính lắm, lại hay đùa, em đừng để ý nhé ^^.
- Không sao đâu anh, em không nghĩ gì đâu.
- Đùa tí thôi, 2 người cứ tự nhiên nhé, anh với Thúy đi ra kia có chút việc, gặp em sau nhé H. Linh.
- Dạ, chào anh chị, gặp anh chị sau.
H. Linh nhìn theo K.Duy và N.Thúy , ánh mắt tràn đậy sự ngưỡng mộ.
- Hai anh chị ấy thân nhau quá anh nhỉ !
- ^^ Uh, hai đứa chúng nó hợp nhau lắm. Mải nói chuyện anh quên không giới thiệu hai người với em rồi, anh đoảng quá ! – V.Anh đưa vội tay phải lên đầu, tỏ ra như mình vừa quên mất một điều gì đó.
- Em cũng biết hai anh chị ấy rồi. Anh ấy là K.Duy lớp trưởng lớp anh đúng không, còn chị ấy chắc là chị Thúy – Bí thư liên chi khoa rồi, Hihi, đúng không anh ?
- Trời, em tài thật đấy, hay là em quen chúng nó trước rồi ?
- Em có nhìn thấy anh chị ấy một hai lần ở vài chương trình văn nghệ ở trường.
K.Duy là lớp trường lớp kinh tế đối ngoại 46, lớp của V.Anh. Cậu bạn này rất đam mê văn hóa và con người Italia, đặc biệt là một fan rất trung thành của CLB Ac Milan. K.Duy rất vui tính và dễ làm người khác bật cười bởi những câu nói hài hước của mình. Nhưng có nhiều lúc cậu ta rất ít nói, nhìn khuôn mặt K.Duy những lúc đó chắc chắn người đối diện không thể đoán được cậu ta đang nghĩ gì. V.Anh vẫn hay đùa K.Duy là “ Ông cụ non” hay “ Người Ý trầm lặng” trong những tình huống như vậy.
- Chắc em biết chị Thúy nhiều hơn anh Duy đúng không !
- Em cũng không để ý nhiều các hoạt động ở trường nhưng thấy bọn bạn em kể chị Thúy từ lúc lên bí thư chi đoàn hoạt động cũng tích cực lắm, rất nhiều chương trình lớn có sự tham gia của chị ấy .
- Thúy là người rất có tài tổ chức, lại rất tâm huyết với những hoạt động của khoa và trường. Từ lúc Thúy lên làm bí thư, mọi thứ mới bắt đầu được vực trở lại. Không khí thi đua ở khoa cũng nhờ thế mà khởi sắc hơn. Bọn anh cảm thấy may mắn vì có Thúy ở bên trong thời gian vừa rồi.
- Anh lại khiêm tốn rồi, em thấy anh cũng làm được rất nhiều việc cho khoa đấy chứ. Riêng việc tích cực vận động các lớp tham gia giải bóng đá khoa và quản lí CLB dance này cũng đủ cho thấy công sức của anh không hề nhỏ đâu !- H. Linh giơ cao ngón tay cái lên ngang trước mặt V.Anh kèm theo một nụ cười rất tươi biểu thị sự ủng hộ 100 % với anh chàng phó bí thư này.
- Cảm ơn em đã động viên anh. Anh biết mình còn cần cố gắng nhiều. Nhưng vì lời động viên này anh sẽ còn cố gắng nhiều hơn nữa !
V.Anh đưa ngón tay cái của mình khẽ chạm nhẹ vào ngón tay cái của H. Linh. Cái chạm vừa khít, đủ cho người ta thấy được sự đồng điệu của hai tâm hồn và tình cảm mà họ dành cho nhau ở thời khắc ấy.
H. Linh đánh mắt ra khoảng không trước mặt. Những hình ảnh thật kì lạ, đẹp và mê ảo. Những bước nhảy thật sự lôi cuốn người xem. Break dance không chỉ đẹp ở sự phá cách trong các điệu nhảy đúng như tên gọi của nó. H. Linh còn nhìn thấy trong đó là sự đam mê, khát khao tự do , khát khao khẳng định mình và cả sự thư thái, hòa nhập giữa thể xác và tâm hồn… Tất cả những điều đó cô bé sẽ không thể tìm thấy giữa bốn bức tường trong căn phòng nhỏ của riêng cô hay ở đâu đó trên chiếc đàn guitar quen thuộc...
- Anh nhìn thấy trong mắt em sự đam mê và thích thú rồi đấy Linh ạ ! – V.Anh nhìn vào đôi mắt to , đen đang lấp lánh dưới ánh đèn, như một người thầy, một người anh.
- Em cũng không biết nữa anh ạ, chỉ có điều em chưa có cảm giác bị lôi cuốn đến vậy như lúc này.
- Vậy thì còn chần chờ gì nữa, để anh dạy em luôn nhé, một vài động tác cơ bản thôi nhưng anh tin em sẽ còn làm được tốt hơn thế. Trước khi học em có hỏi gì thêm không.
- Em có cần phải về nhà thay quần tụt với áo pull không anh ? - H.Linh hài hước.
- Không cần đâu em, hôm nay mới tập làm quen thôi, em mặc như thế là được rồi.
V.Anh nhanh nhẹn chạy ra góc phòng và mang về một cái ghế gỗ, loại một người ngồi và có thành sau để dựa .
- Trước khi tập anh muốn em thể hiện sự thoải mái nhất, vì khi tập môn này không chỉ đòi hỏi quá trình tập luyện chăm chỉ mà còn cần sự thư giãn , chút phá cách nhất định trong phong thái biểu diễn. Bây giờ anh muốn em thử ngồi vào chiếc ghế này, ngồi thẳng nhưng phải thật sự tạo ra sự khác biệt đôi chút với kiểu ngồi thông thường.
H. Linh tiến đến bên chiếc ghế và ngồi xuống. Mặc dù đã tỏ ra rất thoải mái với nụ cười thường trực trên môi dù vậy kiểu ngồi của cô bé không khác mấy với kiểu ngồi của một sinh viên đang trả bài vấn đáp trước mặt thầy giáo cả.
V. Anh khẽ cười mỉm nhưng vẫn giữ thái độ nghiêm túc với H. Linh :
- Anh cần một sự phá cách hơn nữa. Em cần ngồi thẳng, không nghiêng nhưng không cần thiết phải chụm chân hay khoanh tay trước mặt. Điều đó tạo nên sự gò bó với những động tác trong break dance. Em cố gắng làm lại lần nữa xem.
H. Linh cố gắng giữ sự tập trung, trong đầu cô bé bỗng nhớ đến những hình ảnh về những ngày còn học múa ballet ở cung văn hóa. Càng nghĩ đến những hình ảnh đó, cô bé càng cảm thấy tự tin và thoải mái hơn.
H. Linh không còn chụm tay phía trước nữa, cô vòng cánh tay phải ra sau ghế, khẽ để nó nằm dài trên mép trên cùng của thành ghế, tay trái thả dọc theo thân ghế, hơi tụt phần lưng xuống, trượt toàn thân mình xuống dưới 1 chút so với vị trí ban đầu.
- Ok. Right. Đấy là những gì anh muốn em thể hiện. Em làm tốt lắm.Bây giờ anh sẽ dạy em những động tác cơ bản nhất của Top Rock. Top Rock là một chuỗi các bước nhảy đơn giản và cũng là sự khởi đầu trước khi em thực hiện các kiểu nhảy break dance khó hơn. Có thể nói Top Rock là một phong cách trong khiêu vũ thể thao, mà trong đó Indian step là trọng tâm của các động tác và là nền móng cho Top Rock. Điểm mấu chốt của Top Rock là sự phối hợp cùng lúc giữa hai chân và sự di chuyển nhịp nhàng của phần thân trên hướng theo các bước di chuyển phía dưới của hai chân. Nó cũng giống như hai chiếc của một đôi dép cùng tiến lên phía trước hoặc lùi lại phía sau vậy.
- Anh nói cứ như trong bài thơ " Đôi dép" ấy.Hihi !
- Thì anh đọc nó trong blog của em mà ^^. Với những B-Boys như anh cũng như những người mới học nhảy , việc tập luyện phát triển các động tác Top Rock là điều hết sức quan trọng đấy.
- Nghe anh nói qua như vậy, em cũng đã hình dung được phần nào. Giờ mình tập luôn thôi anh, em tin mình sẽ làm được theo sự hướng dẫn của anh.
- Tốt lắm, anh sẽ làm một lượt những đông tác cơ bản nhất của Indian Step. Em nhìn kĩ nhé ! – V. Anh vừa nói vừa di chuyển lên phía trên và bắt đầu những động tác của mình.
- Trước tiên em bước chân phải lên phía trước, hai tay đồng thời dang rộng ra như thế này. Tiếp theo em thu chân phải về sau chân trái và thu ngay hai tay về để hơi vắt chéo phía trước mặt. Những động tác tiếp sau cũng tương tự với chân trái . Em có thể tùy theo không gian mình đang đứng để xoay chân sao cho phù hợp. Sau khi đã làm thành thục những động tác này em sẽ thực hiện phối hợp chân trái và chân phải với tốc độ nhanh hơn, cùng lúc các động tác có thể xoay về nhiều hướng tạo nên một tổ hợp các động tác khó và đẹp mắt hơn. Anh sẽ làm mẫu cho em hai lần. Một lần làm chậm với chân trái và chân phải. Lần thứ hai sẽ phối hợp cả hai chân và nhanh hơn. Em cố gắng theo dõi nhé.
V.Anh thực hiện lại Indian Step trước ánh mắt chăm chú của cô học trò H.Linh. Lúc này các nhóm cũng đã dừng tập giải lao, tất cả đều hướng về phía V.Anh với những bước nhảy hết sức điêu luyện. Mặc dù chỉ là một động tác cơ bản trong chuỗi các động tác của Top Rock nhưng không khó nhận ra sự đam mê, nhiệt huyết của V.Anh trong từng bước nhảy. Anh chăm chút từng động tác, đắm mình trong ngôn ngữ hình thể và ngôn ngữ nghệ thuật một cách nhịp nhàng như đang thai nghén những đứa con tinh thần của mình vậy.
- Đến lúc rồi đấy, em lên nhảy cùng với anh đi H. Linh
Không chút e dè, với những kĩ năng múa ballet còn nguyên vẹn và sự thông minh , nhạy bén trong khi quan sát V.Anh tập mẫu, H. Linh tự tin bước lên phía trước, hòa mình vào điệu nhảy cùng với V.Anh. Sự phối hợp ăn ý của đôi bạn nhảy lần đầu tập luyện với nhau khiến tất cả mọi người trong khán phòng trầm trồ không ngớt. Những bước nhảy chuyên nghiệp và bài bản của V.Anh kết hợp cùng sự dịu dàng, thanh khiết , pha trộn giữa ballet- break dance của H. Linh làm nên sự đột phá và biến ảo trong bài nhảy này.
Giai điệu cuối cùng của bài nhạc vang lên cũng là lúc điệu nhảy kết thúc trong tiếng vỗ tay cổ vũ của mọi người. Giây phút ấy, khoảnh khắc ấy, H. Linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.Ánh sáng, âm thanh, sân khấu, tiếng cỗ vũ...Tất cả giống như một giấc mơ, một giấc mơ mà H. Linh đã chôn giấu quá lâu trong căn phòng nhỏ của mình. Để rồi giờ đây cô bé đang vỡ òa trong cảm giác hạnh phúc...Giây phút ấy, H. Linh thầm cảm ơn một người...
- Em thật sự cảm ơn anh, anh V.Anh ạ, vì lời đề nghị tuyệt vời của anh chiều nay mà em được sống trong những giây phút hạnh phúc như lúc này. Em được sống lại cùng những điều từ rất lâu rồi em đã không còn cảm nhận được. Thật sự cảm ơn anh ! - H. Linh nhìn V.Anh với ánh mắt đầy thiết tha, trìu mến ,và đong đầy một nỗi niềm khó tả.
- Anh cũng cảm ơn em nhiều lắm. Cũng từ rất lâu rồi anh không tìm được bạn nhảy thích hợp và đồng điệu như em. Cảm ơn em vì đã nhận lời đến đây hôm nay.
Họ cứ đứng như vậy một lúc. Cặp mắt của người này không rời khỏi ánh mắt của đối phương, như một người bạn, người đồng nghiệp và có thể còn hơn thế nữa...
- Cũng muộn rồi, em xin phép anh và mọi người về trước ạ ! - H. Linh vẫy tay chào mọi người.
- Để anh tiễn em ra cổng !- V.Anh nhanh nhẹn mở cánh cửa phòng và đưa H. Linh ra cổng...
Mùi hoa sữa thoang thoảng trong tiết đầu đông thật nhẹ nhàng, như xua tan đi những vất vả, lo toan của một ngày làm việc mệt nhọc. Dưới hàng cây hoa sữa, H.Linh và V.Anh sải những bước chậm rãi bên nhau.
- H.Linh, anh hỏi em một câu được không ?
- Anh nói đi.
- Em có thể nói cho anh biết lí do tại sao em không hay tham gia các hoạt động , phong trào ở trường không ? Anh biết lí do không hẳn như Ngân Giang đã nói.
- Có lẽ phần lớn là do em chưa tìm được người có thể truyền cảm hứng cho mình, thứ mà em đã đánh mất từ khá lâu rồi... H.Linh ngập ngừng
- Nhưng có lẽ hôm nay em đã tìm được người đó rồi ! - H.Linh mỉm cười , khẽ đưa mắt sang nhìn V.Anh.
V.Anh vẫn giữ nụ cười hiền từ và ấm áp, rồi khoan khoái ngẩng đầu lên nhìn những vì sao...
- Thôi, anh vào với mọi người đi, em xin phép về đây.
- Chờ chút, trời lạnh thế này mà em mặc áo không có cổ thế kia là không được rồi !
Vừa nói V.Anh vừa mở khóa chiếc cặp thể thao khoác trên vai, lấy ra một chiếc khăn gió màu sữa rất đẹp và còn rất mới, hình như chưa dùng lần nào.
- Em quàng tạm cái này vào, sẽ ấm hơn đấy.
- Dạ thôi, anh cũng đang chảy mồ hôi kìa, anh đeo vào ngay đi.
Không kịp để H.Linh nói câu từ chối, V.Anh nhanh tay khoác nó lên cổ áo H.Linh rồi nói :
- Em yên tâm, anh có mang áo khoác cao cổ để bên trong kia rồi. Em về đi không ba má lại mong.
- Vâng, cảm ơn anh, em xin phép về đây, anh cũng vào ngay đi không gió lạnh đấy.
H.Linh chào V.Anh ra về. Cô biết V.Anh còn đứng đó cho đến khi cô ra đến chỗ rẽ. Ngoài trời gió đang thổi mạnh, tiếng lá xào xạc như càng làm không gian thêm lạnh buốt. Nhưng H.Linh thấy ấm áp lắm, không chỉ vì chiếc khăn gió mà V.Anh đưa cho cô... H.Linh cảm thấy mình phải làm gì đó, cho bản thân cô bé, cho những người bạn vui vẻ và nhiệt huyết ở đây, và... cả cho người ấy nữa...
Mr. Francesc
*) Ghi chú : Xin cảm ơn mọi ngươi đã đọc bài viết. Nếu bạn có nhã ý sủ dụng câu chuyện này xin vui lòng ghi tên tác giả và nguồn trich dẫn !
Chủ Nhật, 13 tháng 12, 2009
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)